Hạnh phúc tự thân

 

HẠNH PHÚC TỰ THÂN KÌ 2: "TÓM LẠI LÀ PHẢI THỰC HÀNH CON Ạ" 

Sau khi dừng chân 1 ngày ở Ace's farm, chúng tôi xuống thăm thầy thời gian này đang ở Bến Tre. Thầy rất kín kẽ, không cần ai biết mình hay cần học trò tuyên truyền quảng cáo nên tôi không muốn kể lại thân thế hay hoạt động của thầy. Chỉ có mấy điều mà thầy dạy, tôi chia sẻ ra đây để ai có thể ngẫm thì ngẫm:

 

1. “Tất cả chỉ là phương tiện để đi đến mục đích là 1 cuộc sống bình an, hạnh phúc. Đừng nhầm lẫn phương tiện với mục đích.”

Đây là câu thầy khuyên khi tôi hỏi ý kiến thầy về tác động của chế độ ăn lên việc thực hành chánh niệm. Cứ ngỡ thầy sẽ giảng cho 1 bài về năng lượng của thực phẩm trong động vật và thực vật khác nhau như thế nào, hay sự khác biệt trong chế độ của các tôn giáo...Ai dè thầy chỉ nói rất ngắn gọn. Điều đó khiến tôi tỉnh ra phần nào, bỏ hẳn được việc bám chấp vào 1 chế độ ăn: dù là ăn chay, ăn thuần chay, ăn thực dưỡng... và để nó nối dài cái tôi của mình. Điều này thực sự khiến tôi nhẹ nhõm và linh hoạt trong cuộc hành trình.

 

2. "Ở 1 thái cực có rất nhiều người dính mắc vào việc ăn ngon mặc đẹp; nhưng ở 1 thái cực khác cũng có những người dính mắc vào việc mình là người sống lành sạch, tự làm được sản phẩm tự nhiên, mình giản dị hơn những người kia, hay những điều tương tự. Tất cả đều là dính mắc và làm phình lên cái tôi của mỗi người".

Điều này thầy nói khi tôi khoe về căn nhà mình mới xây thân thiện môi trường như thế nào, mình đang tự tay làm hết mọi thứ...May mắn cho tôi là chưa kịp kiêu đã được nghe hồi chuông cảnh tỉnh của thầy. Sau đó trên cuộc hành trình, tôi có gặp một vài người ở cực thứ hai. Họ tự hào về những sản phẩm tự nhiên của mình đến mức nhận xét về một người thầy khác của tôi là "ngu dốt" (nhưng tôi chỉ hỏi họ vì sao họ nghĩ thế, chứ không phản ứng), rồi nói về người này người khác cũng chỉ như 1 cuộc phân loại hai bên: người hiểu sản phẩm của họ và không hiểu sản phẩm của họ...Tôi không chê trách họ, mà chỉ nhìn họ như một hình ảnh phản chiếu của chính bản thân mình, nếu như tôi không gặp được thầy.

 

3. "Ở đời đừng có sure 100% về điều gì cả. Sách vở có thể làm hại mình, khiến mình nghĩ rằng đã hiểu biết lắm. Hầu hết những điều ta nói là lặp lại lời của người khác ấy mà": Trái với những lời khuyên thông thường về việc phải đọc sách nhiều vào, thì thầy tôi không thực sự khuyến khích. Sách vở cũng như thức ăn, nếu như cứ ráng sức nhồi vào vì nghĩ là đồ bổ rồi cuối cùng đâm ra tiêu hoá không được, lại thành độc hại trong đầu. Tôi nhớ về một vài trường hợp đọc sách quá nhiều, nghĩ rằng đó đều là kiến thức của mình cả, nên rất thích giảng giải cho người khác. Một số người có thể hâm mộ vì thấy người đấy nói hay, nhưng số khác chỉ thấy một con vẹt mà thôi.

 

4. "Không ai có thể làm hại con nếu con không cho phép."

Câu này thầy nói trong một buổi chiều gà gáy inh tai, và tôi có ý than phiền về việc ở những khu thanh vắng nhất của Đà Lạt dạo gần đây cũng toàn tiếng karaoke của du khách. Thầy nói chỗ thầy ở bây giờ cũng ồn hơn hẳn xưa, trời lại rất nắng nóng, nhưng thầy thấy ok. Nếu như cứ phản ứng ngay với các kích thích bên ngoài, thì sẽ thấy cả thế giới như đang ám hại mình. Nhưng nếu như có thể điềm nhiên mà quan sát thân-tâm mình trước những kích thích đó, thì sẽ thấy điều mình như một phần hài hoà cùng thế giới lớn hơn.

 

5. " Con chính là một start-up đã gọi vốn thành công. Việc của con là đầu tư đúng chỗ thôi.": Thầy nói tôi có nhiều thuận lợi như tuổi trẻ, sức khoẻ, không ràng buộc gia đình, hay cái nhìn còn trong sáng...vì vậy trong vòng 5-7 năm tới trước khi bước qua tuổi ba mươi mấy, tôi có thể tạo cho mình một "cái khuôn" con người thật tốt. Bằng việc thực hành chánh niệm sao cho thật tinh tấn. Thầy chỉ vào cái đèn ngay bên cạnh mà nói, còn những người tầm ba mươi lăm đổ lên đã cố định cái khuôn đấy rồi. Có cố sức thay đổi là rất khó, cái đèn không thể thành cái đĩa được. Nếu muốn, phải chấp nhận nhiều đau đớn.

 

Tuộc đi cùng cũng nhận được những lời khuyên khác. Nhưng tựu lại thì cả hai đứa đều nhận được một câu: "Tóm lại là phải thực hành con ạ"

-----------------